Bạn đã biết chưa?Góc thi vị
Trending

Beethoven, người tình bất tử và lá thư để lại

Nhắc tới Sonata ánh trăng (Moonlight Sonata), bản giao hưởng số 3 mang tên  Eroica   hay bản giao hưởng số 5 (symphony no. 5) huyền thoại, người ta đều nhớ đến nhà soạn nhạc người Đức đại tài Ludwig Van Beethoven.

Ludwig van Beethoven (17/12/1770 – 26/3/1827) là một trong những nhà soạn nhạc có ảnh hưởng và được yêu thích nhất mọi thời đại. Thật phù hợp khi một người đàn ông có năng lực phi thường như vậy lại là tác giả của những bức thư tình ngoạn mục nhất thế giới.

Beethoven chưa từng kết hôn, nhưng người đời ghi lại khi ở độ tuổi ngoài bốn mươi, ông đã đem lòng yêu say đắm một người phụ nữ bí ẩn vẫn được ông gọi trìu mến là “người tình bất tử” (immortal beloved). Danh tính thực sự của cô ấy là niềm cảm hứng của biết bao cuốn sách, bộ phim về Beethoven sau này.

Chỉ đáng tiếc, những bức thư này không hề được gửi đi – một minh chứng đẹp đẽ và bi thảm cho thực tế rằng cuộc tình của họ, giống như biết bao cuộc tình bi ai khác, cả hai đều si mê và sống lại bởi nhận thức rằng hai người yêu nhau say đắm không bao giờ có thể hoàn toàn có nhau.

Với những lời lẽ đẹp đẽ, chắt chiu biết bao tình cảm ấm nồng, người ta biết rằng ông đã từng thương, từng yêu, từng nhớ nàng biết bao nhiêu.

Beethoven, người tình bất tử và lá thư để lại
Beethoven, người tình bất tử và lá thư để lại (Tranh vẽ bởi Joseph Karl Stieler tại brainpickings.org)

Dưới đây trích lại một trong thật nhiều những bức thư chất chứa tâm tư và tiếng lòng của người nghệ sĩ ấy, được xếp vào top 50 bức thư tình hay nhất mọi thời đại:

Good morning, on 7 July

Even in bed my ideas yearn towards you, my Immortal Beloved, here and there joyfully, then again sadly, awaiting from Fate, whether it will listen to us. I can only live, either altogether with you or not at all. Yes, I have determined to wander about for so long far away, until I can fly into your arms and call myself quite at home with you, can send my soul enveloped by yours into the realm of spirits — yes, I regret, it must be. You will get over it all the more as you know my faithfulness to you; never another one can own my heart, never — never! O God, why must one go away from what one loves so, and yet my life in W. as it is now is a miserable life. Your love made me the happiest and unhappiest at the same time. At my actual age I should need some continuity, sameness of life — can that exist under our circumstances? Angel, I just hear that the post goes out every day — and must close therefore so that you get the L. at once. Be calm — love me — today — yesterday.

What longing in tears for you — You — my Life — my All — farewell. Oh, go on loving me — never doubt the faithfullest heart
Of your beloved

L

Ever thine.
Ever mine.
Ever ours.”

Tạm dịch:

“Sáng mồng 07 tháng 07

Dù chưa tỉnh giấc, tâm trí tôi vẫn luôn hướng về em, người tình muôn thuở của tôi ạ. Dẫu hân hoan hay buồn khổ, tôi vẫn luôn chờ đợi, mong ngóng biết đâu số mệnh sẽ nghe thấu tiếng lòng hai ta. Bởi đời này tôi chẳng cần gì khác ngoài em đâu.

Cô gái ạ, tôi đã dặn lòng mình phải đi thật xa cho tới khi nào tôi đủ can đảm đến bên em mà dõng dạc tuyên bố rằng tôi thật sự đã về bên em, mang theo một tâm hồn dành cho em tròn vẹn với cả một bầu trời thương nhớ em bấy lâu. Khi nào em hiểu được tôi đã tiếc nuối thời gian xa cách ấy biết bao nhiêu, khi ấy em sẽ thấu tấm chân tình này dành cho em da diết tới chừng nào, bởi cho dù bao xa hay bao lâu thì trái tim này vẫn chỉ thổn thức vì em thôi.

Tôi thật chẳng hiểu tại sao tình chỉ đẹp khi còn dang dở bởi tôi biết rằng cuộc đời mình huyền diệu biết bao nhiêu kể từ ngày đầu tiên gặp em. Em cho tôi niềm vui và cả những nỗi buồn vô cớ. Ở cái tuổi này rồi, có lẽ tôi cần một cuộc sống yên bình và trầm lặng nhưng với chuyện tình hai ta lúc này, tôi có thể mong chờ điều đó không em?

Thiên thần của tôi ơi, người ta bảo xe đưa thư sẽ xuất phát hằng ngày nên có lẽ tôi phải dừng bút ở đây để mau gửi lá thư này tới em thôi. Xin em hãy bình an và yêu tôi như em đã và đang yêu, em nhé.

Tôi chẳng thể nào ngăn những dòng lệ cứ chực chờ tuôn rơi vì thương nhớ em, nàng thơ yêu kiều và duy nhất của đời tôi ạ. Tạm biệt em. Hãy cứ yêu tôi, và đừng bao giờ trách lầm một trái tim chung thủy đến thế vì yêu em.

Mãi mãi dành cho tôi

Mãi mãi dành cho em

Mãi mãi dành cho hai ta.”

Beethoven mất năm 1827 để lại tài sản là những bức thư và những lời lẽ mỹ miều cho “người yêu muôn thuở”. Nhưng nhà đại tài lãng mạn lại không nói rõ nàng là ai, cho đến nay người ta đã đặt nhiều giả thuyết khác nhau về danh tính người con gái ấy.

Tạp chí U.S.News, số July/24-31 năm 2000, trang 48 có đăng bài “Immortal Befuddled, Muôn thuở lộn xộn” của Betsy, xin trích một đoạn dưới đây:

“Beethoven chết mê mệt người mà ông gọi là “thiên thần của ta, em là tất cả” trong bức thư để lại sau ngày ông vĩnh viễn lìa đời năm 1827 nhưng không lấy được nàng. Các nhà nghiên cứu về cuộc đời của vị thiên tài âm nhạc này đa số cho rằng thiên thần của ông chính là Antonie Brentano, một thiếu phụ duyên dáng có năm đứa con! Nàng là vợ của một thương gia ở Frankfurt. Beethoven gặp Antonie tại Vienne vào khoảng 1810 và đã sống với nàng khá lâu. Cuối thập niên 70, sử gia âm nhạc Maynard Solomon cũng đồng tình với giả thuyết Antonie Brentano là nhân vật trong những bức thư của Beethoven”.

Một bức thư đã lâu và một chuyện tình đã cũ nhưng mình vẫn muốn lưu lại nơi đây câu chuyện tình đáng yêu cùng bức thư chất chứa dạt dào cảm xúc của một thiên tài âm nhạc đến vậy. Hà Nội một ngày mưa, đọc lại một câu chuyện bé nhỏ thôi cũng khiến những chênh vênh ngoài kia lắng lại, dịu êm …

Nếu bạn vẫn đang tìm kiếm một vài câu chuyện nhỏ xoa dịu một ngày nắng chói chang hay ngày mưa bàng hoàng thì hãy ghé góc những câu chuyện nhỏ nhé!

Nội dung được dịch từ bài viết của tác giả Taysha MurtaughMaria Popova.

Related Articles

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Back to top button